Minh mạng thang trong khảo chứng của y học hiện đại

Minh mạng thang trở thành một đặc sản của Việt Nam kể từ ngày Việt Nam hội nhập và cho du lịch và tham gia kinh tế thị trường để góp nhặt ngoại tệ. Cái gì thuộc về vua chúa nhà Nguyễn trước bị chửi là phong kiến,  cổ hủ, tàn dư xã hội cũ áp bức thì nay được ca ngợi là di sản văn hóa, nhất là toa thuốc của Vua Minh Mạng. Toa thuốc này lưu truyền ở Huế rất lâu đời, được đồn là do vài vị ngự ý bảo tồn lại do may mắn ghi chép được. Trong sách đối chiếu là “Nguyễn Triều cố sự”, Huyền thoại về Danh lam xứ Huế (1996), tác giả của quyển sạch là tác giả Bửu Kế nhắc tới bài thuốc của vua Minh Mạng chiếu theo tài liệu của Lương Y Tuệ Tâm.

Nhận định về công hiệu của Minh Mạng thang

Vấn đề này cần một sự đối chiếu nghiêm túc cũng như phân tích dựa trên những dữ kiện khoa học mà hiện nay chưa có. Tôi nghĩ rằng một ý kiến có đáng để lưu tâm đó là ý kiến của bác sĩ Nhật Akira Ishihara. Ông đã cộng tác với Howard S. Levy là đồng tác giả cuốn sách “ hơi ít phổ biến” ở thị trường Việt Nam. Tên tiếng anh đó là: The Tao of Sex. Tài liệu tham khảo này rất hay và hiếm quý về thông tin tính dục học cũng như kiến thức cổ về y dược của Trung Hoa và Nhật bản.

The Tao Of Sex

The Tao Of Sex

Y dược Á Đông theo nguyên lý Âm Dương Ngũ hành và dựa trên các nguyên liệu hết sức tự  nhiên mà hiện nay chưa có một sự phân chất thí nghiệm qui mô. Dược liệu cổ xưa của Trung Hoa cổ đại với hơn 5 ngàn năm lịch sử từng chứng tỏ công hiệu trên nhiều mặt trận và phương diện. Điển hình như Nhung gạt hươu non chứa nhiều chất kích thích có lợi. Thử nghiệm trích tinh để thí nghiệm trên chuột thì thấy chuột tăng cường về sinh lý rõ ràng. Nhục thung dung là một loại nấm ở sa mạc chứa nhiều vi lượng Mangan ( tốt cho sinh dục nam). Thành ra không phải y dược Á đông không có hiệu nghiệm, nhưng hiệu nghiệm này còn có chút tính chất huyền thoại vì cần thời gian, Đa số phải theo kinh nghiệm và quan sát lâu đời của cổ nhân mà dùng lâu ngày mới thấy. Người đời hay gọi là tùy cơ địa mà biểu hiện khác nhau. Kinh dạy: “Linh tại ngã, bất linh tại ngã”, nghĩa là linh thiêng, hiệu nghiệm hay không là do ở mình. Theo quyển sách Vạn thị Phụ Nhân khoa do ông Nguyễn văn Tỷ chủ nhà thuốc Hồi Xuân mà tôi đã từng được hồi ức lại như sau:

Đàn ông muốn sanh quý tử phải đạt đủ ba điều kiện trên ba tiêu chuẩn gọi là Tam chí ( Can chí, Tâm chí, Thận chí).

  • Can tức là gan. Can chủ về mộc cân tức là gân. Gân khỏe ( Can chí) thì gân mới đủ sức cương cử mà hành sự.
  • Tâm tức là tim, chủ về huyết hỏa hay năng lượng. Tim tốt ( Tâm chí) thì trí não quân bình, năng lực phương cương, sức lực bề dai, tinh trùng mới đủ sức bơi ngược giòng tử cung để thụ thai.
  • Thận tức là cơ quan tính dục gồm dịch hoàn và các hạch nội tiết nang thượng thận, chủ về thủy, tức là tinh khí. Thận khỏe ( Thận chí) thì tinh khí đặc, chứa nhiều tinh trùng nên dễ thụ thai.

Suy diễn như trên, ta thấy sự tính giao lý tưởng là một độ cương dương vật đầy đủ, một trí óc quân bình, một nguồn sản xuất tinh khí dồi dào về phẩm và lượng. Như thế, một người thận yếu, tinh khí loãng, cợ thể bạc nhược, gân thịt bèo nhèo mà dùng thuốc khích hứng chẳng khác nào quất roi thúc con ngựa còm ròm tiến bước trên con đường xa gập ghềnh. Một toa thuốc bổ dương hoàn toàn không phải là một toa thuốc chỉ bổ thận khích dục mà theo biện chứng của Đông Y phải là nhắm vào chủ đích bổ dưỡng toàn thân, bằng cách bồi bổ ba nội tạng Can, Tâm, Thận. Tôi nghĩ đây là một minh chứng về quan niệm khác nhau giữa Tây Y và Đông Y.

Nhược điểm của Minh Mạng Thang

 

(Tửu năng dẫn huyết) nhưng đối với những người có chứng huyết áp cao và chứng thống phong ( gout) thì không nên dùng.

Phụ nữ có thai không sử dùn được hoặc không uống được rượu thì sẽ phải lựa chọn thời điểm khác hoặc cách khác

Tóm lại, rượu thuốc vẫn là rượu bổ nhưng nên dùng thận trọng.

Mở rộng hơn tầm quan trọng của Minh Mạng thang

đạo giáo trong y học

đạo giáo trong y học

Chắc hẳn bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi Minh mạng thang cũng có nguồn gốc căn cứ theo những nguyên lý cổ xưa. Một trong đó chính là Đạo Giáo nổi tiếng của Trung hoa cổ đại. Mối liên quan đó chính là năng lượng sống của tình dục. Nghe có vẻ hơi lạ. Lật dòng lịch sử và các công trình khảo cổ: Một số giáo phái Đạo giáo trong thời nhà Hán thực hiện quan hệ tình dục như một phương pháp tu hành, được gọi là “HeQi” (“Gia nhập năng lượng”). Những văn bản tình dục đầu tiên còn tồn tại đến ngày nay là những văn bản được tìm thấy tại các lăng mộ Mawangdui. Trong khi Đạo giáo vẫn chưa phát triển hoàn toàn như một triết học vào thời điểm này, những văn bản này có một số điểm tương đồng đáng chú ý với các văn bản thời Đường sau này, chẳng hạn như Ishinpō. Nghệ thuật tình dục được cho là đã đạt đến đỉnh cao vào giữa cuối triều đại nhà Hán và cuối triều đại nhà Đường. Sau năm 1000 sau CN, chủ nghĩa thuần túy của Nho giáo ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, đến nỗi khi triều đại nhà Thanh ra đời, tình dục là một chủ đề cấm kỵ trong đời sống công cộng

You may also like...

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments